Đã bao giờ bạn nghĩ đến việc tới thăm
Việt Nam để tìm kiếm một bát phở hoàn hảo cho mình? Tháng 6 vừa rồi, nhà
văn Tristan Eden của tạp chí phát hành hàng tháng - Columbus đã có dịp
đi du lịch tại Hà Nội. Nơi đây, ông đã được trải nghiệm nền ẩm thực
đường phố vô cùng độc đáo, nhộn nhịp của thành phố này. Trong bài viết
này, ông đã đưa ra lời khuyên và một số thủ thuật để bạn có thể tới các
khu chợ và tìm được nơi bán món bánh cuốn, bún chả “đích thực” và rất
nhiều món ăn khác nữa,…
Đầu năm nay, tôi đã dành gần hai tuần ở
thành phố Hà Nội, một thành phố lớn ở miền Bắc của Việt Nam. Đây là một
cú sốc với tôi trên mọi mặt. Thời gian đầu khi tôi ở đây, lưu lượng xe
cộ và tốc độ của chúng đều có vẻ rất nguy hiểm. Bạn sẽ có cảm giác chúng
đang nằm ngoài tầm kiểm soát, hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Rất
nhanh chóng sau đó, chỉ cần bạn bước lên một chiếc xe taxi và đi, bạn
sẽ nhìn thấy nhiều sự điên rồ hơn thế. Thành phố Hà Nội có tổng số dân
khoảng 7 triệu người thì có tới 4 triệu chiếc xe máy riêng. Trên khắp
các con đường tràn ngập những chiếc xe máy. Bạn có thể nhìn thấy xe
máy mọi lúc mọi nơi.
Nhưng bạn có thể cảm nhận được rất rõ
ràng. Không một ai trong số họ đi quá nhanh. Cho dù bạn có tin hay không
thì thật sự không một ai trong số họ có vẻ thực sự vội vã. Những chiếc
xe di chuyển thành hàng dài như một dòng sông. Họ không bao giờ dừng
lại, nhưng họ cũng không bao giờ đi quá nhanh. Tôi đã học được rằng gần
như tất cả mọi thứ ở Hà Nội đều hoạt động kiểu như thế này, đặc biệt là
đồ ăn.
Chúng tôi đã có một chuyến du lịch gia
đình với kế hoạch là có một tour du lịch ẩm thực đường phố vào buổi sáng
đầu tiên của chúng tôi ở Hà Nội. Và nó gần như là một trong những ý
tưởng tốt nhất của chuyến du lịch.
Đầu tiên, chúng tôi đã tới Trung tâm nấu
ăn Hà Nội (HCC). Nó là một cửa hàng nhỏ trên một con phố ẩm ướt và chật
hẹp trong khu phố cổ. Chủ sở hữu của nó là một người phụ nữ đến từ nước
Úc tên là Tracey Lister. Cô đã viết rất nhiều sách dạy nấu các món ăn
Việt. Cô và người bếp trưởng tên Duyên - một người phụ nữ Việt Nam khá
nhỏ nhắn mặc một cái quần đen cùng áo T-shirt màu đen, là hướng dẫn của
chúng tôi. Ngoài việc đưa chúng tôi đi xung quanh phố cổ, thưởng thức
những món ăn đường phố ngon nhất ở những khu phố này, họ cũng chia sẻ
với chúng tôi những phong tục tập quán, lịch sử, văn hóa và cả những câu
chuyện cười của Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung. Tôi rất muốn
giới thiệu chúng với những du khách phương Tây.
Đến Phố Ẩm thực
Khi chúng tôi đi trên vỉa hè, Lister đã
giải thích những quy tắc cơ bản của ẩm thực đường phố. Một là, chúng an
toàn hơn bạn nghĩ. Điều quan trọng ở đây là bạn phải tìm được nơi chế
biến thức ăn sạch sẽ. Bạn cần sử dụng cái đầu của bạn và tin vào bản
năng của chính mình. Đôi khi, thức ăn trên đường phố sạch hơn và tươi
hơn nhiều so với các nhà hàng với danh sách menu tới 10 trang rải rác
trong thành phố Hà Nội. Lister giải thích rằng, các xe đẩy hoặc các cửa
hàng vỉa hè không có chỗ để lưu trữ thực phẩm, vì thế mà họ mua những gì
họ cần vào buổi sáng và bán vào buổi trưa. Thứ hai là không có chỗ
ngồi. Còn một điều nữa, thịt họ sử dụng đều là thịt được lấy từ các loại
động vật được giết mổ vào buổi sáng hôm đó. Vì thế, chúng dai hơn thịt
chúng tôi sử dụng tại Mỹ bởi nó không bảo quản quá lâu.
Điểm dừng 1: Phở
Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là
Phở Huyền, một quán phở nằm trên cùng con phố với HCC. Phở, một món súp
với thịt, bún và rau thơm, là món ăn Việt nổi tiếng nhất miền Bắc. Nguồn
gốc lịch sử của nó vẫn đang gây nên nhiều tranh cãi. Tuy nhiên, nhiều
người cho rằng nó có nguồn gốc từ những ngày Việt Nam còn là thuộc địa
của Pháp. Phở cũng là một món ăn sáng phổ biến. Phở Huyền có một xe đẩy
nhỏ trên vỉa hè và một khu vực tiếp khách nhỏ trong nhà. Bát phở của tôi
rất ngon với những miếng thịt bò cắt mỏng, vài lát hành tây và rất
nhiều rau mùi. Nước dùng có vẻ phức tạp và có nhiều tầng nhưng nhìn
chung nó rất trong và sạch sẽ. Một loạt các loại gia vị được để ở trung
tâm của cái bàn: một lọ dấm với tỏi và ớt thái lát, nước mắm, những quả
chanh cắt nhỏ và một đĩa đựng ít ớt thái lát. Ở đó, tôi nhận ra tôi phải
tự giúp đỡ chính bản thân mình để học cách sử dụng hai đầu đũa.
Điểm dừng 2: Chợ
Sau khi ăn phở, chúng tôi đã đổ mồ hôi khá
nhiều bởi độ ẩm ở đây rất cao. Tiếp đó, chúng tôi tiếp tục đi bộ để tới
điểm dừng tiếp theo - chợ. Nơi đây bày bán chủ yếu các loại thịt, cá,
rau quả,… Nó chiếm một phần không nhỏ của thành phố. Mọi người ra vào
nơi đây thông qua những con hẻm nhỏ có kích thước như cái cửa của những
nhà để xe vậy. Bước vào chợ, tôi có cảm giác quá tải. Tất cả những thứ
có mùi như ngò tươi, màu sắc tươi sáng và các quầy hàng đều quá tải bởi
các chùm lớn các loại rau củ. Thịt ở khắp mọi nơi. Những người phụ nữ
bán thịt cắt thịt thành những miếng nhỏ trên một miếng gỗ dày. Một người
đàn ông lái chiếc xe ga của mình vào chợ, mua một túi lớn đầy bún, treo
nó trên tay lái của mình rồi lái xe ra.
Khu chợ này và hàng chục khu chợ khác là
nơi mà người dân Hà Nội mua thức ăn của họ mỗi ngày hoặc 2 -3 lần. Không
có một chỗ ngồi nào cả nhưng mọi thứ vẫn được bán ra. Lister nói với
tôi có lẽ chỉ có 1 hoặc 2 cái siêu thị kiểu phương Tây trong tất cả các
siêu thị ở Hà Nội.
Điểm dừng 3: Bánh Cuốn
Chúng tôi đi lang thang vào sâu trong khu
phố cổ. Những con phố ngoằn nghèo, hẹp và đầy màu sắc. Di chuyển suốt 30
phút, cuối cùng chúng tôi cũng đến địa điểm dừng chân tiếp theo. “Bột
Cán” - một cửa hàng nhỏ chuyên bán bánh cuốn. Kỹ thuật làm bánh cuốn có
vẻ rất khó vì nó được làm từ một lớp vỏ mỏng làm bằng bột gạo, nhìn hơi
giống sữa. Chúng được múc và để trên một miếng vải dài để trên một thùng
nước sôi cỡ lớn. Tôi thấy nó giống như một nhà máy sản xuất crepe vậy.
Họ dùng một bánh dao cạo mỏng và nấu vài giây trước khi vớt chúng lên và
rải tôm giòn hoặc hỗn hợp thịt lợn lên đó. Chúng được cuộn lại và cắt
bằng kéo. Chúng tôi ăn kèm chúng với thịt lợn cùng nước dùng để nhúng
được pha từ chanh và ớt cùng vài thứ gia vị nữa. Bánh cuốn thật tuyệt
vời. Tôi đã hơi lo chúng sẽ bị dai hoặc nát nhưng thật sự nó là một sự
kết hợp tuyệt vời. Lớp vỏ mỏng quấn quanh thịt lợn và tôm (chúng tôi thử
cả hai loại và đều thấy thích cả hai) nhúng vào chén nước sốt mặn nóng.
Điểm dừng 4: Bún Chả
Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi là
một con hẻm chật chội chỉ rộng khoảng 8 feet mà tôi có thể đảm bảo trong
vòng 1 triệu năm tôi không bao giờ dừng lại để an một mình. Ở cuối dãy
bàn dài và thấp là mấy chục người dân Hà Nội, chủ yếu là những người lớn
tuổi, bát ăn mỳ, nước dùng, các lọ gia vị cùng bát rau và những chai
coca bám đầy bụi. Đây là nơi chúng tôi sẽ ăn bún chả, một món ăn Việt
nổi tiếng với thịt nướng, bún lạnh, nước dùng hơi giống nước sốt và tất
cả các loại rau mà họ gọi chung là rau sống.
Bún chả có nguồn gốc ở khu phố cổ của Hà
Nội. Chỉ có một từ để nói về nó: xuất sắc. Mỗi thành phần của món ăn
được để vào bát riêng và bạn sẽ tự kết hợp nó theo cách riêng của bạn.
Đặt một chút thịt lợn nướng vào bát bún, lấy một ít rau bạc hà, rau mùi,
rau húng quế, rau thơm ,... rồi lấy đũa nhúng chúng vào nước dùng. Các
quán bún chả thường phục vụ với một đĩa thịt lợn nướng và chả giò – cách
dễ dàng nhất mà tôi biết.
Theo www.columbuscrave.com

0 nhận xét :
Đăng nhận xét